Làm mái hiên di động Hotline : TP.HCM :O9O2.48.38.35 ; Hà Nội : 0946.226.511
» »

Mất niềm tin vào bạn gái

Em năm nay 30 tuổi, đủ lớn để có thể lập gia đình và mơ ước cuộc sống hạnh phúc cùng người yêu thương. Mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ, đùng một cái chúng em chia tay nhau trong đau khổ.
Em và cô ấy cùng ở miền Trung nhưng khác tỉnh, vào Đà Nẵng học đại học. Em học xây dựng còn cô ấy học sư phạm. Sau khi ra trường, cô ấy không có việc nên đi làm nhân viên phục vụ cho một quán cà phê nhỏ trên địa bàn kiếm tiền qua ngày chờ cơ hội xin việc. Em may mắn hơn, sau khi ra trường, xin được việc trong một công ty cổ phần xây dựng tại thành phố Đà Nẵng. Sau khi có việc làm, em chuyển đến gần dãy trọ cô ấy đang sống. Lần đầu tiên gặp mặt, em đã có cảm tình với cô ấy. Cô ấy là một người con gái dễ thương, xinh xắn, thông minh. Sau vài tháng quen nhau, cô ấy nhận lời yêu em. Em cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Chúng em đã tâm sự cùng nhau rất nhiều về chuyện gia đình, công việc... Cô ấy cũng kể cho em nghe về chuyện tình cách đây 2 năm của mình. Cô ấy yêu một anh ở quê. Hai người đang yêu nhau, bất ngờ người yêu bỏ cô ấy đi lấy vợ. Cô ấy rất đau khổ. Sau khi nghe những lời chia sẻ ấy, em rất thương cảm và tự hứa với lòng mình sẽ yêu thương bù đắp cho cô ấy những tình cảm tốt đẹp nhất.

Yêu nhau được một năm, cô ấy dẫn em về nhà ra mắt. Gia đình cô ấy đồng ý cho chúng em qua lại tìm hiểu nhau. Em cũng dẫn cô ấy về nhà mình, bố mẹ em rất vui. Tình yêu của chúng em đã vượt qua bao khó khăn suốt ba năm qua. Chúng em dự định cuối năm nay sẽ tổ chức đám cưới. Em đi làm, dành dụm được ít tiền và đã sửa lại được nhà cửa cho đàng hoàng trước lúc cưới cô ấy về.

Tết vừa rồi, em về nhà cô ấy chơi như mọi năm. Bố mẹ cô ấy đón tiếp em rất chu đáo. Sau khi chúng em vào lại Đà Nẵng, cô ấy vào Gia Lai dạy hợp đồng còn em ra Quảng Trị thi công. Khoảng mười ngày, cô ấy gọi điện thoại nói gia đình không đồng ý cho chúng em tiếp tục yêu nhau nữa và bảo cô ấy về lấy chồng gần nhà. Dịp Tết có một người gần nhà đến tán cô ấy, gia đình cũng rất ưng ý. Anh ấy hơn em về mọi mặt như lương cao, gia đình khá giả, gần nhà... Hơn nữa, hoàn cảnh nhà cô ấy rất đáng thương: nhà có ba anh chị em, chị cả lấy chồng ở Bình Phước, anh trai không có khả năng sinh con, cô ấy là út nên phải về lấy chồng gần nhà cho bố mẹ có cháu bồng cháu bế. Em rất thương hoàn cảnh gia đình cô ấy nên cả hai quyết định chia tay nhau trong nước mắt và đau khổ dù vẫn biết tình yêu hai đứa dành cho nhau rất nhiều.

Sau khi chia tay, em ra lại công trình còn cô ấy ở lại Đà Nẵng chơi vài ngày trước khi về quê. Em dặn khi nào cô ấy về thì em sẽ vào tiễn và chở hành lý giúp ra bến xe cho trọn tình trọn nghĩa. Sau đó ba ngày, cô ấy thông báo ngày mai cô ấy về nên em vào hỗ trợ cô ấy dọn dẹp hành lý về quê. Khi em vào, cô ấy rất vui và nói ba ngày nữa mới về. Do công việc rất bận nên em chỉ ở lại được một ngày. Sau đó, em ra công trình thì ba ngày sau, cô ấy cũng về quê. Khi xe cô ấy đi ngang qua Quảng Trị, em chạy theo xe và tặng cho cô ấy một món quà, xem như là món quà cuối cùng tặng cho cô ấy.

Sau đó một tháng, em vào Đà Nẵng, dọn dẹp lại hành lý của mình để chuyển về công ty sống. Em không muốn ở lại phòng trọ đó nữa khi những kỷ niệm còn đó, khó mà quên được. Em phát hiện có tàn thuốc lá và thuốc tránh thai vừa mới uống xong. Em cảm thấy đau khổ vô cùng và gọi điện cho cô ấy cần một lời giải thích. Cô ấy bảo là đồng nghiệp cũ đã có vợ, đi công tác qua ghé chơi, do không làm chủ bản thân nên đã quan hệ với ông ấy ngay trên chính phòng trọ. Nghe xong, em rất đau khổ vì bấy lâu nay cô ấy giấu em để quan hệ tình cảm với người ta.

Ngoài ra, sau khi cô ấy về quê mười ngày thì nhận lời yêu người gần nhà và hai người dắt nhau ra Hà Nội kiếm việc cho cô ấy. Thế mà 3h sáng, cô ấy còn gọi điện cho em, bảo rất nhớ em. Em không hiểu nổi cô ấy nghĩ gì nữa, làm cho em đau khổ thế chưa đủ hay sao mà còn gọi điện làm cho em đau khổ thêm. Bây giờ em rất buồn và thất vọng về cô ấy. Em thương cho bản thân mình vì tin tưởng quá nhiều vào một người.

Xin mọi người cho em một lời khuyên: Em phải sống như thế nào. Em xin chân thành cảm ơn.

Văn

0 comments

0 comments